鹧鸪天

宋代 黄垍
细听楼头漏箭移。客床寒枕不胜_。凄凉夜角偏多恨,吹到梅花第几枝。 人间阔,雁参差。相思惟有梦相知。谢他窗外芭蕉雨,叶叶声声伴别离。
tīng lóu tóu lòu jiàn chuáng hán zhěn shèng   _ _。 liáng jiǎo piān duō hèn   chuī dào méi huā zhī
rén jiān kuò   yàn cēn xiāng wéi yǒu mèng xiāng zhī xiè chuāng wài jiāo   shēng shēng bàn bié