鹧鸪天

宋代 刘学箕
梦绕天涯去意浓。客愁春恨两匆匆。绿波初涨桃花浪,画鹢轻随柳絮风。 无笔力,判虚空。关山千里两心同。鱼书雁字都休问,只看啼痕翠袖红。
mèng rào tiān nóng chóu chūn hèn liǎng cōng cōng 绿 chū zhǎng táo huā làng   huà qīng suí liǔ fēng
  pàn kōng guān shān qiān liǎng xīn tóng shū yàn dōu xiū wèn   zhǐ kàn hén cuì xiù hóng