鹧鸪天

宋代 卢祖皋
纤指轻拈小砑红。自调宫羽按歌童。寒余芍药阑边雨,香落酴醿架底风。 闲意态,小房栊。丁宁须满玉西东。一春醉得莺花老,不似年时怨玉容。
xiān zhǐ qīng niān xiǎo hóng diào gōng àn tóng hán sháo yào lán biān   xiāng luò jià fēng
xián tài   xiǎo fáng lóng dīng níng mǎn 西 dōng chūn zuì yīng huā lǎo   shì nián shí yuàn róng