鹧鸪天

宋代 程垓
昨夜思量直到明。拂明心绪更愁人。风披露叶高低怨,冷雨寒烟各自轻。 休赖酒,莫求神。为谁教尔许多情。如今早被思量损,好更当时做弄成。
zuó liáng zhí dào míng míng xīn gèng chóu rén fēng gāo yuàn   lěng hán yān qīng
xiū lài jiǔ   qiú shén wèi shuí jiào ěr duō qíng jīn zǎo bèi liáng sǔn   hǎo gèng dāng shí zuò nòng chéng