鹧鸪天

宋代 程垓
木落江空又一秋。天寒几日不登楼。红绡帐里橙犹在,青琐窗深菊未收。 新画阁,小书舟。篆烟熏得晚香留。只因贪伴开炉酒,恼得红儿一夜讴。
luò jiāng kōng yòu qiū tiān hán dēng lóu hóng xiāo zhàng chéng yóu zài   qīng suǒ chuāng shēn wèi shōu
xīn huà   xiǎo shū zhōu zhuàn yān xūn wǎn xiāng liú zhǐ yīn tān bàn kāi jiǔ   nǎo hóng ér ōu