鹧鸪天

宋代 赵善括
雨沐芙蓉秋意清。可人风月满江城。怜风爱月方留恋,对月临风又送行。 人渐远,酒须倾。只凭一醉遣多情。重来休厌刘郎老,明月清风有素盟。
róng qiū qīng rén fēng yuè mǎn jiāng chéng lián fēng ài yuè fāng liú liàn   duì yuè lín fēng yòu sòng xíng
rén jiàn yuǎn   jiǔ qīng zhǐ píng zuì qiǎn duō qíng chóng lái xiū yàn liú láng lǎo   míng yuè qīng fēng yǒu méng