鹧鸪天

宋代 赵长卿
暇日泛舟,游客有叹居士发白者。未竟,忽见临江倚楼人,因思向来有感作此 绿水澄江得胜游。浪平风软称轻舟。樽前我易伤前事,柳外人谁独倚楼。 空感慨,惜风流。风流赢得谩多愁。愁多著甚销磨得,莫怪安仁鬓早秋。
xiá fàn zhōu   yóu yǒu tàn shì bái zhě wèi jìng   jiàn lín jiāng lóu rén   yīn xiàng lái yǒu gǎn zuò
绿 shuǐ chéng jiāng shèng yóu làng píng fēng ruǎn chēng qīng zhōu zūn qián shāng qián shì   liǔ wài rén shuí lóu
kōng gǎn kǎi   fēng liú fēng liú yíng de mán duō chóu chóu duō zhù shén xiāo   guài ān rén bìn zǎo qiū