鹧鸪天

宋代 丘崈
陆海蓬壶自有山。光风霁月未应慳。但将歌舞酬佳节,却信阴晴是等闲。 花照夜,烛烘盘。明年公更酒肠宽。奉陪黄伞传柑宴,莫忘红妆拥座欢。
hǎi péng yǒu shān guāng fēng yuè wèi yìng qiān dàn jiāng chóu jiā jié   què xìn yīn qíng shì děng xián
huā zhào   zhú hōng pán míng nián gōng gèng jiǔ cháng kuān fèng péi huáng sǎn chuán gān yàn   wàng hóng zhuāng yōng zuò huān