鹧鸪天

宋代 欧阳修
学画宫眉细细长。芙蓉出水斗新妆。只知一笑能倾国,不信相看有断肠。 双黄鹄,两鸳鸯。迢迢云水恨难忘。早知今日长相忆,不及从初莫作双。
xué huà gōng méi cháng róng chū shuǐ dòu xīn zhuāng zhǐ zhī xiào néng qīng guó   xìn xiāng kàn yǒu duàn cháng
shuāng huáng   liǎng yuān yāng tiáo tiáo yún shuǐ hèn nán wàng zǎo zhī jīn zhǎng xiàng   cóng chū zuò shuāng