鹧鸪

宋代 周文璞
夜闻春雨来,浓绿净于洗。 有禽自南翥,自呼不能已。 岂非湘川下,或自东左起。 黄陵见哀妃,白下感游子。 仍多忧其兄,宛转深树里。 汝兄今何在,荆棘日靡靡。 岂非囚空山,或已投逝水。 年深桎造化,波冷皮肉死。 鹧鸪谨勿痛,此系造物理。 吾若破析言,汝恨入骨髓。 风吹慈竹林,苔晕上深紫。 吾亦念故乡,日夜梦邻里。 不如各归休,阙月照西鄙。
wén chūn lái   nóng 绿 jìng  
yǒu qín nán zhù   néng  
fēi xiāng chuān xià   huò dōng zuǒ  
huáng líng jiàn āi fēi   bái xià gǎn yóu  
réng duō yōu xiōng   wǎn zhuǎn shēn shù  
xiōng jīn zài   jīng  
fēi qiú kōng shān   huò tóu shì shuǐ  
nián shēn zhì zào huà   lěng ròu  
zhè jǐn tòng   zào  
ruò yán   hèn suǐ  
fēng chuī zhú lín   tái yūn shàng shēn  
niàn xiāng   mèng lín  
guī xiū   quē yuè zhào 西