乍晴与客登眺和陶和胡西曹韵

宋代 吴芾
方欣秋气爽,庭户生凉颸。 俄然毛骨冷,霜露侵人衣。 乍霁还可喜,领客登翠微。 犹有篱下菊,不见园中葵。 徘徊视景物,似与人俱衰。 幸有本中物,何妨时一挥。 人生得行乐,老去未为迟。 宋玉犹未老,何事苦多悲。
fāng xīn qiū shuǎng   tíng shēng liáng  
é rán máo lěng   shuāng qīn rén  
zhà hái   lǐng dēng cuì wēi  
yóu yǒu xià   jiàn yuán zhōng kuí  
pái huái shì jǐng   shì rén shuāi  
xìng yǒu běn zhōng   fáng shí huī  
rén shēng de xíng   lǎo wèi wèi chí  
sòng yóu wèi lǎo   shì duō bēi