赵宗判请游岩溪

宋代 包恢
三山来由北岩溪,三十里近何崛奇。 地辟天开几千期,神藏鬼秘人莫窥。 竹溪黄溪何派支,太白子厚名始垂。 未知此溪发其谁,河潢自天磐石资。 含霜夺日森旌麾,岩电银海增双辉。 出千古秘此一时,潭间归来为发挥。 宝藏骤兴福所希,溪宜有灵潜自嗤。 非公遇我我遇伊,昔无今始有己知,宜为知己加护持。 成鼎可绝魅与魑,游骑可驰骥与骐。 两山插天天犹低,如城夹地地莫巘。 混混中间流天池,往来深藏龙与螭。 巨石万状磊不羁,奇木万种名莫推。 始度石梁堂少栖,方见主人心远而。 此身恍在何天涯,非人间世如惊疑。 须臾缓步行委蛇,双龙之渊气杳微。 进前宿云云欲迷,叠嶂高张熊虎旗。 凫潀石门互变移,翠密玉练冰雪飞,壁立万仞文公题。 愈上愈高青云齐,书堂屹立天然基。 如有千岩万壑姿,一览俱尽无纤遗,主人惠我何多为。 时方六月三伏期,但觉清冷生冰肌。 清境清赏何加兹,更醉似酒醇不醨。 饱水饱石浑不饥,更饱一德充肝脾。 大帅如古刺史规,溪变为好政可追。 仆如柳了有许疵,溪改为愚尝自悲。 主人爱客忘尊卑,畏日与彼爱日晖。 洒然执热清风吹,洗尽尘襟无毫釐。 主人昔年咏浴沂,盈科放海川之师。 源流素蓄万顷陂,傅岩磻溪隐未宜。 高冈凤合朝阳曦,猿鹤知主无催归。 欲羡形容无好辞,斐然狂简嗟非诗。
sān shān lái yóu běi yán   sān shí jìn jué  
tiān kāi qiān   shén cáng guǐ rén kuī  
zhú huáng pài zhī   tài bái hòu míng shǐ chuí  
wèi zhī shuí   huáng tiān pán shí  
hán shuāng duó sēn jīng huī   yán diàn yín hǎi zēng shuāng huī  
chū qiān shí   tán jiān guī lái wèi huī  
bǎo zàng zhòu xīng suǒ   yǒu líng qián chī  
fēi gōng   jīn shǐ yǒu zhī   wèi zhī jiā chí  
chéng dǐng jué mèi chī   yóu chí  
liǎng shān chā tiān tiān yóu   chéng jiā yǎn  
hùn hùn zhōng jiān liú tiān chí   wǎng lái shēn cáng lóng chī  
shí wàn zhuàng lěi   wàn zhǒng míng tuī  
shǐ shí liáng táng shǎo   fāng jiàn zhǔ rén xīn yuǎn ér  
shēn huǎng zài tiān   fēi rén jiān shì jīng  
huǎn xíng wēi   shuāng lóng zhī yuān yǎo wēi  
jìn qián 宿 yún yún   dié zhàng gāo zhāng xióng  
cóng shí mén biàn   cuì liàn bīng xuě fēi   wàn rèn wén gōng  
shàng gāo qīng yún   shū táng tiān rán  
yǒu qiān yán wàn 姿   lǎn jǐn xiān   zhǔ rén huì duō wèi  
shí fāng liù yuè sān   dàn jué qīng lěng shēng bīng  
qīng jìng qīng shǎng jiā   gèng zuì shì jiǔ chún  
bǎo shuǐ bǎo shí hún   gèng bǎo chōng gān  
shuài shǐ guī   biàn wéi hǎo zhèng zhuī  
liǔ le yǒu   gǎi wéi cháng bēi  
zhǔ rén ài wàng zūn bēi   wèi ài huī  
rán zhí qīng fēng chuī   jǐn chén jīn háo  
zhǔ rén nián yǒng   yíng fàng hǎi chuān zhī shī  
yuán liú wàn qǐng bēi   yán pán yǐn wèi  
gāo gāng fèng zhāo yáng   yuán zhī zhǔ cuī guī  
xiàn xíng róng hǎo   fěi rán kuáng jiǎn jiē fēi shī