招子高二十二韵兼简常甫世弼

宋代 黄庭坚
我行向厌次,夏扇日在摇。 甘瓜未除垄,高柳尚鸣蜩。 驾言聊摄归,飞霜晓封条。 负薪泣裘褐,公子御狐貂。 岁月坐晼晚,鬓颜飒然凋。 道德千古事,斯文非一朝。 往者我不及,後生多见超。 吾党二三子,士林耸孤标。 小谢抱周易,忘言独参寥。 崔郎楚左史,二典考舜尧。 王生风雅学,谈辩秋江潮。 洒笔惊有司,小敌谓可骄。 安和摴蒱局,临关败三枭。 三生数步隔,屡赴茗碗邀。 小谢殊未来,我觉百里遥。 问之忧菽水,心虑极无聊。 父怜母不诃,日以浊酒浇。 此道如鼎实,念子羹未调。 古来有亲养,回也乐一瓢。 不田鹑生宎,在物乃为妖。 吾言有师承,可信如斗杓。 诗以解子忧,亦用当子招。
xíng xiàng yàn   xià shàn zài yáo
gān guā wèi chú lǒng   gāo liǔ shàng míng tiáo
jià yán liáo shè guī   fēi shuāng xiǎo fēng tiáo
xīn qiú   gōng diāo
suì yuè zuò wǎn wǎn   bìn yán rán diāo
dào qiān shì   wén fēi zhāo
wǎng zhě   hòu shēng duō jiàn chāo
dǎng èr sān   shì lín sǒng biāo
xiǎo xiè bào zhōu   wàng yán cān liáo
cuī láng chǔ zuǒ shǐ   èr diǎn kǎo shùn yáo
wáng shēng fēng xué   tán biàn qiū jiāng cháo
jīng yǒu   xiǎo wèi jiāo
ān chū   lín guān bài sān xiāo
sān shēng shù   míng wǎn yāo
xiǎo xiè shū wèi lái   jué bǎi yáo
wèn zhī yōu shū shuǐ   xīn liáo
lián   zhuó jiǔ jiāo
dào dǐng shí   niàn zi gēng wèi diào
lái yǒu qīn yǎng   huí piáo
tián chún shēng yǎo   zài nǎi wèi yāo
yán yǒu shī chéng   xìn dòu sháo
shī jiè yōu   yòng dāng zhāo