赵周卿送菜

宋代 曹勋
虚老空山学圃翁,荷锄头白雪蓬松。 芥台如臂何曾梦,菜脑生筋漫自供。 不料官园苍玉束,绝胜禁脔紫驼峰。 更烦诗手剪春雨,剩与一番风露胸。
lǎo kōng shān xué wēng   chú tóu bái xuě péng sōng  
jiè tái zēng mèng   cài nǎo shēng jīn màn gòng  
liào guān yuán cāng shù   jué shèng jìn luán tuó fēng  
gèng fán shī shǒu jiǎn chūn   shèng fān fēng xiōng