赵振文传借琉璃灯铺写山水人物一烛发明百巧
古称净琉璃,物现我常寂。
胡为自争妍,照耀出痕迹。
坐有求心客,骇目不忍看。
愿息终岁劳,留作袖手安。
gǔ
古
chēng
称
jìng
净
liú
琉
li
璃
,
wù
物
xiàn
现
wǒ
我
cháng
常
jì
寂
。
hú
胡
wéi
为
zì
自
zhēng
争
yán
妍
,
zhào
照
yào
耀
chū
出
hén
痕
jì
迹
。
zuò
坐
yǒu
有
qiú
求
xīn
心
kè
客
,
hài
骇
mù
目
bù
不
rěn
忍
kàn
看
。
yuàn
愿
xī
息
zhōng
终
suì
岁
láo
劳
,
liú
留
zuò
作
xiù
袖
shǒu
手
ān
安
。