朝云墓十首次孙西庵先生韵 其五

宋代 何绛
何处风光最可怜,四邻凋谢变桑田。重牵匹马吟红叶,可惜雪花铺白毡。 坛上古松疑度世,渡头芳草忆前年。幽居寂寞无人入,落日深山哭杜鹃。
chǔ fēng guāng zuì lián   lín diāo xiè biàn sāng tián zhòng qiān yín hóng   xuě huā bái zhān
tán shàng sōng shì   tóu fāng cǎo qián nián yōu rén   luò shēn shān juān