朝云墓十首次孙西庵先生韵 其七

宋代 何绛
满湖青草雁声春,摘尽庭兰不见君。唯对松筠听刻漏,欲书花叶寄朝云。 窗残更夜人何处,树蘸芜香鹤共闻。无复绮罗歌白日,青丝宝髻石榴裙。
mǎn qīng cǎo yàn shēng chūn   zhāi jǐn tíng lán jiàn jūn wéi duì sōng yún tīng lòu   shū huā zhāo yún
chuāng cán gēng rén chǔ   shù zhàn xiāng gòng wén luó bái   qīng bǎo shí liú qún