朝云墓十首次孙西庵先生韵 其六

宋代 何绛
纱窗日落渐黄昏,露滴幽丛见泪痕。鵩鸟赋成人已没,女娥飞去影终存。 门閒多有投文客,地回难招自古魂。回首旧游俱是梦,烟霞冬闭木绵温。
shā chuāng luò jiàn huáng hūn   yōu cóng jiàn lèi hén niǎo chéng rén méi   é fēi yǐng zhōng cún    
mén xián duō yǒu tóu wén   huí nán zhāo hún huí shǒu jiù yóu shì mèng yān   xiá dōng mián wēn