朝云墓十首次孙西庵先生韵 其九

宋代 何绛
何劳终日望林峦,寂寞烟霞古灶残。紫陌夜深槐露滴,白杨风起垄头寒。 桑田碧海须臾改,楚水吴山道路难。正是客心孤回处,中天月色好谁看。
láo zhōng wàng lín luán   yān xiá zào cán shēn huái   bái yáng fēng lǒng tóu hán
sāng tián hǎi gǎi   chǔ shuǐ shān dào nán zhèng shì xīn huí chù   zhōng tiān yuè hǎo shuí kàn