招隐山辞

明代 李梦阳
山之桂青青,秋风绿叶冬不零。王孙几时归,山空蕙草槯。 山之草萋萋,春风花发桃源迷。子规啼竹阴,日暮愁人心。 秋之夕萤飞,山风霜露沾人衣。洞门翳寒萝,柰兹华发何。
shān zhī guì qīng qīng   qiū fēng 绿 dōng líng wáng sūn shí guī shān   kōng huì cǎo cuī    
shān zhī cǎo   chūn fēng huā táo yuán guī zhú yīn   chóu rén xīn    
qiū zhī yíng fēi   shān fēng shuāng zhān rén dòng mén hán luó nài   huá