招隐

唐代 汪遵
罢听泉声看鹿群,丈夫才策合匡君。 早携书剑离岩谷,莫待蒲轮辗白云。
tīng quán shēng kàn 鹿 qún   zhàng cái kuāng jūn
zǎo xié shū jiàn yán   dài lún niǎn bái yún