招文士饮

唐代 孟郊
曹刘不免死,谁敢负年华。文士莫辞酒,诗人命属花。 退之如放逐,李白自矜夸。万古忽将似,一朝同叹嗟。 何言天道正,独使地形斜。南士愁多病,北人悲去家。 梅芳已流管,柳色未藏鸦。相劝罢吟雪,相从愁饮霞。 醒时不可过,愁海浩无涯。
cáo liú miǎn   shuí gǎn nián huá wén shì jiǔ   shī rén mìng shǔ huā
tuì 退 zhī fàng zhú   bái jīn kuā wàn jiāng shì   zhāo tóng tàn jiē
yán tiān dào zhèng   shǐ 使 xíng xié nán shì chóu duō bìng   běi rén bēi jiā
méi fāng liú guǎn   liǔ wèi cáng xiāng quàn yín xuě   xiāng cóng chóu yǐn xiá
xǐng shí guò   chóu hǎi hào