赵提举求作字余辞以不能工仍作诗谢之

宋代 家铉翁
少年振臂入场屋,寸晷谩书夸拙速。 中年收敛归法度,不能为颜仅为谷。 晚岁颇为忧患困,弱腕不禁事物逐。 要之作字非所长,空腔仅存十年读。 有客来从析津头,翰墨多藏玉韫匵。 从我乞书戏我耳,为君小试知君蹙。 长笺净练雪不如,墙角鼠芒嗟已秃。 此邦椽笔广文翁,何用更向寒汀索野鹜。
shào nián zhèn chǎng   cùn guǐ màn shū kuā zhuō  
zhōng nián shōu liǎn guī   néng wéi yán jǐn wèi  
wǎn suì wèi yōu huàn kùn   ruò wàn jīn shì zhú  
yào zhī zuò fēi suǒ zhǎng   kōng qiāng jǐn cún shí nián  
yǒu lái cóng jīn tóu   hàn duō cáng yùn  
cóng shū ěr   wèi jūn xiǎo shì zhī jūn  
cháng jiān jìng liàn xuě   qiáng jiǎo shǔ máng jiē  
bāng chuán guǎng 广 wén wēng   yòng gèng xiàng hán tīng suǒ