招铁镜明上人同舟入京

宋代 董嗣杲
蓬麻冒日气,舟过风递香。 香气入晚秀,月色迷官塘。 此时同载僧,眉上生毫光。 心镜不待磨,一碧眩四方。 遂此终夕安,推篷睇渺茫。 凌晨泊北津,分手各自忙。 追随游径山,奈何吏鞅妨。 何时重聚首,叙我歌河梁。 世缘苦聚散,人事多短长。 兴言偶及尔,不觉耿中肠。 薰风荡柳烟,吹面无多凉。 晨曦晒屋裂,独恨冲尘黄。
péng mào   zhōu guò fēng xiāng  
xiāng wǎn xiù   yuè guān táng  
shí tóng zǎi sēng   méi shàng shēng háo guāng  
xīn jìng dài   xuàn fāng  
suì zhōng ān   tuī péng miǎo máng  
líng chén běi jīn   fēn shǒu máng  
zhuī suí yóu jìng shān   nài yāng fáng  
shí chóng shǒu   liáng  
shì yuán sàn   rén shì duō duǎn cháng  
xīng yán ǒu ěr   jué gěng zhōng cháng  
xūn fēng dàng liǔ yān   chuī miàn duō liáng  
chén shài liè   hèn chōng chén huáng