招陶别驾家阳华作

唐代 元结
海内厌兵革,骚骚十二年。阳华洞中人,似不知乱焉。 谁能家此地,终老可自全。草堂背岩洞,几峰轩户前。 清渠匝庭堂,出门仍灌田。半崖盘石径,高亭临极巅。 引望见何处,迤逶陇北川。杉松几万株,苍苍满前山。 岩高暧华阳,飞溜何潺潺。洞深迷远近,但觉多洄渊。 昼游兴未尽,日暮不欲眠。探烛饮洞中,醉昏漱寒泉。 始知天下心,耽爱各有偏。陶家世高逸,公忍不独然。 无或毕婚嫁,竟为俗务牵。
hǎi nèi yàn bīng   sāo sāo shí èr nián yáng huá dòng zhōng rén   shì zhī luàn yān
shuí néng jiā   zhōng lǎo quán cǎo táng bèi yán dòng   fēng xuān qián
qīng tíng táng   chū mén réng guàn tián bàn pán shí jìng   gāo tíng lín diān
yǐn wàng jiàn chǔ   wēi lǒng běi chuān shān sōng wàn zhū   cāng cāng mǎn qián shān
yán gāo ài huá yáng   fēi liū chán chán dòng shēn yuǎn jìn   dàn jué duō huí yuān
zhòu yóu xìng wèi jǐn   mián tàn zhú yǐn dòng zhōng   zuì hūn shù hán quán
shǐ zhī tiān xià xīn   dān ài yǒu piān táo jiā shì gāo   gōng rěn rán
huò hūn jià   jìng wèi qiān