赵松雪重江叠嶂图歌

明代 王世贞
昔登江上山,颇爱江上句。天际识归舟,云中辨烟树。 长风不起渔歌閒,大鹄小凫争往还。坐身突兀峭茜表,著眼莽苍熹微间。 归来举头触四壁,但觉膏肓有泉石。谁洗丹青开墨素,令我苍翠流裀席。 摩挲旧游亦如此,彷佛烟霞指端起。山凹那当别有云,天低不辨谁为水。 吴兴王孙妙自知,不讳前身为画师。直将平远苕霅趣,写出滉瀁金焦奇。 老夫手挈卢敖杖,更办鸱夷五湖舫。欲作寰中汗漫游,即披此卷神先往。
dēng jiāng shàng shān   ài jiāng shàng tiān shí guī zhōu yún   zhōng biàn yān shù    
cháng fēng xián   xiǎo zhēng wǎng huán zuò shēn qiào qiàn biǎo zhù   yǎn mǎng cāng wēi jiān    
guī lái tóu chù   dàn jué gāo huāng yǒu quán shí shuí dān qīng kāi lìng   cāng cuì liú yīn    
jiù yóu   páng yān xiá zhǐ duān shān āo dāng bié yǒu yún tiān   biàn shuí wèi shuǐ    
xīng wáng sūn miào zhī   huì qián shēn wéi huà shī zhí jiāng píng yuǎn tiáo zhá xiě   chū huàng yàng jīn jiāo    
lǎo shǒu qiè áo zhàng   gèng bàn chī fǎng zuò huán zhōng hàn màn yóu   juǎn shén xiān wǎng