啁少年

唐代 李贺
青骢马肥金鞍光,龙脑入缕罗衫香。美人狭坐飞琼觞, 贫人唤云天上郎。别起高楼临碧筱,丝曳红鳞出深沼。 有时半醉百花前,背把金丸落飞鸟。自说生来未为客, 一身美妾过三百。岂知劚地种苗家,官税频催勿人织。 长得积玉夸豪毅,每揖闲人多意气。生来不读半行书, 只把黄金买身贵。少年安得长少年,海波尚变为桑田。 荣枯递传急如箭,天公不肯于公偏。莫道韶华镇长在, 发白面皱专相待。
qīng cōng féi jīn ān guāng   lóng nǎo luó shān xiāng měi rén xiá zuò fēi qióng shāng  
pín rén huàn yún tiān shàng láng bié gāo lóu lín xiǎo   hóng lín chū shēn zhǎo
yǒu shí bàn zuì bǎi huā qián   bèi jīn wán luò fēi niǎo shuō shēng lái wèi wèi  
shēn měi qiè guò sān bǎi zhī zhú zhǒng miáo jiā   guān shuì pín cuī rén zhī
zhǎng de kuā háo   měi xián rén duō shēng lái bàn xíng shū  
zhǐ huáng jīn mǎi shēn guì shào nián ān zhǎng shào nián   hǎi shàng biàn wéi sāng tián
róng chuán jiàn   tiān gōng kěn gōng piān dào sháo huá zhèn zhǎng zài  
bái miàn zhòu zhuān xiāng dài