赵南康可斋築屋武康孟保园池乔木极有思致东

宋代 董嗣杲
东游英溪英,妙寄寒苦诗。 里社今有井,谁构亭覆之。 想彼异代贤,孤标夺葳蕤。 可斋出帝胄,结庐探幽奇。 分符庐山阳,归葺园与池。 高怀敦薄俗,万象共眇窥。 惟怜时不与,舟壑忽夜移。 身世付永摈,逸驾沦西驰。 我此偶窃稍,荏苒垂三期。 两获憩绝境,真与浮世遗。 牵裾古木底,洗屐官溪湄。 想像贞曜公,沦落长安时。 壮心侔元造,沥思抽肝脾。 衰谢入硬语,难以好爵縻。 此乡所自出,指点馀芳茨。 相去五百年,随胜营诗词。 清扬藉发挥,昧者迷藩篱。 孟公能归欤,赵侯今已而。 罢酒闻清弹,眼在空涕洟。 孰能经始初,欲绵无穷期。 再传至斯荒,旷望逝水悲。 丘壑漫独存,岂不重尔思。 拘情失寝处,触事逢乖离。 无端菊帽破,不管西风吹。 挽仰兴替间,惟馀鸥鹭知。 心遥岁年遒,行将谢尘羁。 我穷吟更穷,逐农亦已疲。 有愧快士志,名盛位任卑。 制愁游学官,弗读国朴碑。 四顾云树苍,雅道谁扶持。
dōng yóu yīng yīng   miào hán shī  
shè jīn yǒu jǐng   shuí gòu tíng zhī  
xiǎng dài xián   biāo duó wēi ruí  
zhāi chū zhòu   jié tàn yōu  
fēn shān yáng   guī yuán chí  
gāo huái 怀 dūn báo   wàn xiàng gòng miǎo kuī  
wéi lián shí   zhōu  
shēn shì yǒng bìn   jià lún 西 chí  
ǒu qiè shāo   rěn rǎn chuí sān  
liǎng huò jué jìng   zhēn shì  
qiān   guān méi  
xiǎng xiàng zhēn yào gōng   lún luò cháng ān shí  
zhuàng xīn móu yuán zào   chōu gān  
shuāi xiè yìng   nán hǎo jué  
xiāng suǒ chū   zhǐ diǎn fāng  
xiāng bǎi nián   suí shèng yíng shī  
qīng yáng huī   mèi zhě fān  
mèng gōng néng guī   zhào hóu jīn ér  
jiǔ wén qīng dàn   yǎn zài kōng  
shú néng jīng shǐ chū   mián qióng  
zài chuán zhì huāng   kuàng wàng shì shuǐ bēi  
qiū màn cún   zhòng ěr  
qíng shī qǐn chǔ   chù shì féng guāi  
duān mào   guǎn 西 fēng chuī  
wǎn yǎng xīng jiān   wéi ōu zhī  
xīn yáo suì nián qiú   xíng jiāng xiè chén  
qióng yín gèng qióng   zhú nóng  
yǒu kuì kuài shì zhì   míng shèng wèi rèn bēi  
zhì chóu yóu xué guān   guó bēi  
yún shù cāng   dào shuí chí