招孟武昌

唐代 元结
风霜枯万物,退谷如春时。穷冬涸江海,杯湖澄清漪。 湖尽到谷口,单船近阶墀。湖中更何好,坐见大江水。 欹石为水涯,半山在湖里。谷口更何好,绝壑流寒泉。 松桂荫茅舍,白云生坐边。武昌不干进,武昌人不厌。 退谷正可游,杯湖任来泛。湖上有水鸟,见人不飞鸣。 谷口有山兽,往往随人行。莫将车马来,令我鸟兽惊。
fēng shuāng wàn   tuì 退 chūn shí qióng dōng jiāng hǎi   bēi chéng qīng
jìn dào kǒu   dān chuán jìn jiē chí zhōng gēng hǎo   zuò jiàn jiāng shuǐ
shí wèi shuǐ   bàn shān zài kǒu gèng hǎo   jué liú hán quán
sōng guì yīn máo shè   bái yún shēng zuò biān chāng gàn jìn   chāng rén yàn
tuì 退 zhèng yóu   bēi rèn lái fàn shàng yǒu shuǐ niǎo   jiàn rén fēi míng
kǒu yǒu shān shòu   wǎng wǎng suí rén xíng jiāng chē lái   lìng niǎo shòu jīng