昭君怨 咏柳

清代 陈维崧
谁把软黄金缕,袅在最临风处。低蘸绿波中,太濛濛。 愁杀花花絮絮,半是风风雨雨。一树倍堪怜,寺门前。
shuí ruǎn huáng jīn   niǎo zài zuì lín fēng chù zhàn 绿 zhōng tài   méng méng    
chóu shā huā huā xu   bàn shì fēng fēng shù bèi kān lián   mén qián