昭君怨四首

宋代 曹勋
人生无定端,万事固难料。 美好招世患,才謟过忠告。 正淑不自媚,私谒事妍笑。 入宫逾十年,嫉妒掩称道。 疎贱难来容,况复昧倾巧。 一朝见排弃,众笑蛾眉好。 驱车临出门,盛饰舒怀抱。 不怨君王远,不怨父兄老。 唯怨蛾眉悮一生,荣枯不得同百草。
rén shēng dìng duān   wàn shì nán liào
měi hǎo zhāo shì huàn   cái tāo guò zhōng gào
zhèng shū mèi   shì yán xiào
gōng shí nián   yǎn chēng dào
shū jiàn nán lái róng   kuàng mèi qīng qiǎo
zhāo jiàn pái   zhòng xiào é méi hǎo
chē lín chū mén   shèng shì shū huái 怀 bào
yuàn jūn wáng yuǎn   yuàn xiōng lǎo
wéi yuàn é méi shēng   róng tóng bǎi cǎo