昭君怨 疏竹
疏竹谁教绕舍,敲乱乡心中夜。偏是客中寒,不还山。
一片痴情未了,断送愁人昏晓。霜重冷无声,可怜生。
shū
疏
zhú
竹
shuí
谁
jiào
教
rào
绕
shě
舍
,
qiāo
敲
luàn
乱
xiāng
乡
xīn
心
zhōng
中
yè
夜
piān
。
shì
偏
kè
是
zhōng
客
hán
中
bù
寒
,
hái
不
shān
还
山
。
yī
一
piàn
片
chī
痴
qíng
情
wèi
未
liǎo
了
,
duàn
断
sòng
送
chóu
愁
rén
人
hūn
昏
xiǎo
晓
shuāng
。
zhòng
霜
lěng
重
wú
冷
shēng
无
kě
声
,
lián
可
shēng
怜
生
。