昭君怨

宋代 蔡伸
一曲云和松响。多少离愁心上。寂寞掩屏帷。泪沾衣。 最是销魂处。夜夜绮窗风雨。风雨伴愁眠。夜如年。
yún sōng xiǎng duō shǎo chóu xīn shàng yǎn píng wéi lèi zhān
zuì shì xiāo hún chù chuāng fēng fēng bàn chóu mián nián