昭君怨

唐代 梁琼
自古无和亲,贻灾到妾身。朔风嘶去马,汉月出行轮。 衣薄狼山雪,妆成虏塞春。回看父母国,生死毕胡尘。
qīn   zāi dào qiè shēn shuò fēng   hàn yuè chū xíng lún
báo láng shān xuě   zhuāng chéng sāi chūn huí kàn guó   shēng chén