昭君怨

宋代 王从叔
门外春风几度。马上行人何处。休更卷朱帘。草连天。 立尽海棠花月。飞到荼香雪。莫怪梦难成。梦无凭。
mén wài chūn fēng shàng xíng rén chǔ xiū gèng juǎn zhū lián cǎo lián tiān        
jǐn hǎi táng huā yuè fēi dào xiāng xuě guài mèng nán chéng mèng píng