昭君怨

明代 杨慎
楼外东风到早。染得柳条黄了。低拂玉阑干。怯春寒。 正是困人时候。午睡浓于中酒。好梦是谁惊。一声莺。
lóu wài dōng fēng dào zǎo rǎn liǔ tiáo huáng le lán gān qiè chūn hán
zhèng shì kùn rén shí hou shuì nóng zhōng jiǔ hǎo mèng shì shuí jīng shēng yīng