昭君怨
一生竟何定,万事良难保。丹青失旧仪,匣玉成秋草。
相接辞关泪,至今犹未燥。汉使汝南还,殷勤为人道。
yī
一
shēng
生
jìng
竟
hé
何
dìng
定
,
wàn
万
shì
事
liáng
良
nán
难
bǎo
保
。
。
dān
丹
qīng
青
shī
失
jiù
旧
yí
仪
,
xiá
匣
yù
玉
chéng
成
qiū
秋
cǎo
草
。
。
xiāng
相
jiē
接
cí
辞
guān
关
lèi
泪
,
zhì
至
jīn
今
yóu
犹
wèi
未
zào
燥
。
。
hàn
汉
shǐ
使
rǔ
汝
nán
南
hái
还
,
yīn
殷
qín
勤
wéi
为
rén
人
dào
道
。
。