昭君行

宋代 洪咨夔
红嫣翠湿平阳里,轳辘游车汛流水。 苍头拥骑知谓谁,草草人家寄生子。 君王神武重边功,不爱稼华胜桃李。 青鸾扶下五云车,颠倒衣裳冠荐履。 赏功未了说和亲,又堕蛾眉芳梦裹。 平章三十六宫春,遣似天骄买驩喜。 朔风吹雪胡马嘶,猎归月淡龙城西。 重旃穹窿压斗帐,泛盎快揽金留犁。 细调弦索为郎鼓,手未推却眉先低。 林深人静孤啄木,春尽树暗双黄鹂。 大居次吹梅花老,小居次舞杨花迷。 屠牙勃窣起为寿,一粲相对酣如泥。 子卿海上亦良苦,牧羝未乳儿先乳。 信道天涯共此情,谁谓姬姜必齐鲁。 妾身不为汉婕妤,下嫁犹获当单于。 从来蕃汉等昆弟,得婿渠不如家奴。 君不见冢象庐山谁比数,青冢名传千万古。
hóng yān cuì shī 湿 píng yáng   yóu chē xùn liú shuǐ  
cāng tóu yōng zhī wèi shuí   cǎo cǎo rén jiā shēng  
jūn wáng shén zhòng biān gōng   ài jià huā shèng táo  
qīng luán xià yún chē   diān dǎo shang guān jiàn  
shǎng gōng wèi liǎo shuō qīn   yòu duò é méi fāng mèng guǒ  
píng zhāng sān shí liù gōng chūn   qiǎn shì tiān jiāo mǎi huān  
shuò fēng chuī xuě   liè guī yuè dàn lóng chéng 西  
zhòng zhān qióng lóng 窿 dǒu zhàng   fàn àng kuài lǎn jīn liú  
tiáo xián suǒ wèi láng   shǒu wèi tuī què méi xiān  
lín shēn rén jìng zhuó   chūn jìn shù àn shuāng huáng  
chuī méi huā lǎo   xiǎo yáng huā  
wéi shòu 寿   càn xiāng duì hān  
zi qīng hǎi shàng liáng   wèi ér xiān  
xìn dào tiān gòng qíng   shuí wèi jiāng  
qiè shēn wéi hàn jié   xià jià yóu huò dāng chán  
cóng lái fān hàn děng kūn   婿 jiā  
jūn jiàn zhǒng xiàng shān shuí shù   qīng zhǒng míng chuán qiān wàn