昭君行

宋代 周紫芝
汉宫侍女知几千,争妍取宠俱可怜。谁知恩爱托画手,黄金买得昭阳眠。 昭君自恃玉颜好,未信光阴镜中老。不知万里嫁胡儿,憔悴蛾眉葬秋草。 忆得昭君初嫁时,含羞忍泪无人知。胡天漫漫沙漠远,空抱琵琶说别离。 捐金得宠固可耻,委身胡酋不如死。世间妍丑何曾分,自古贤愚亦如此。
hàn gōng shì zhī qiān   zhēng yán chǒng lián shéi zhī ēn ài tuō huà shǒu huáng   jīn mǎi zhāo yáng mián    
zhāo jūn shì yán hǎo   wèi xìn guāng yīn jìng zhōng lǎo zhī wàn jià ér qiáo   cuì é méi zàng qiū cǎo    
zhāo jūn chū jià shí   hán xiū rěn lèi rén zhī tiān màn màn shā yuǎn kōng   bào pa shuō bié    
juān jīn chǒng chǐ   wěi shēn qiú shì jiān yán chǒu zēng fēn   xián