昭君行

宋代 黄裳
良家有子惠而秀,昔在汉宫谁更有。入宫见妒名不传,咫尺君王望恩久。 柰何赋分薄如人,却属画工为好丑。千金买笑那敢当,无赂应嗟落人后。 俄闻召见喜且惊,自以閒雅文轻盈。将谓君王必回顾,行且遂承恩与荣。 权兼天下失所制,女子未免匈奴行。此身既系国休戚,君王虽悔难复更。 雪怨云愁竟何语,自小谁知北征苦。既知中华栖上清,乃托胡人为死生。 平居怅望一成梦,用傃遐荒寻去程。胸前但殒默默泪,门外已抗悠悠旌。 辕马悲鸣日云远,行经几处单于城。平沙莽莽春不青,顽阴漫漫天不明。 随无鸳鸯欢悦情,送有琵琶哀怨声。大抵言意非吾类,眷眷向前愁益并。 宁落家乡作孀妇,焉用阏氏尊予名。人惟适性乃有乐,未必膏粱胜藜藿。 当时将相若为策,岂意安边用颜色。君虽不幸功可称,莫道佳人只倾国。 思归曲在人已非,青冢空悲塞南客。
liáng jiā yǒu huì ér xiù   zài hàn gōng shuí gèng yǒu gōng jiàn míng chuán   zhǐ chǐ jūn wáng wàng ēn jiǔ
nài fēn báo rén   què shǔ huà gōng wèi hǎo chǒu qiān jīn mǎi xiào gǎn dāng   yīng jiē luò rén hòu
é wén zhào jiàn qiě jīng   xián wén qīng yíng jiāng wèi jūn wáng huí   xíng qiě suì chéng ēn róng
quán jiān tiān xià shī suǒ zhì   wèi miǎn xiōng xíng shēn guó xiū   jūn wáng suī huǐ nán gèng
xuě yuàn yún chóu jìng   xiǎo shéi zhī běi zhēng zhī zhōng huá shàng qīng   nǎi tuō rén wéi shēng
píng chàng wàng chéng mèng   yòng xiá huāng xún chéng xiōng qián dàn yǔn lèi   mén wài kàng yōu yōu jīng
yuán bēi míng yún yuǎn   xíng jīng chù chán chéng píng shā mǎng mǎng chūn qīng   wán yīn màn màn tiān míng
suí yuān yāng huān yuè qíng   sòng yǒu pa āi yuàn shēng yán fēi lèi   juàn juàn xiàng qián chóu bìng
níng luò jiā xiāng zuò shuāng   yān yòng yān zhī zūn míng rén wéi shì xìng nǎi yǒu   wèi gāo liáng shèng huò
dāng shí jiàng xiàng ruò wéi   ān biān yòng yán jūn suī xìng gōng chēng   dào jiā rén zhǐ qīng guó
guī zài rén fēi   qīng zhǒng kōng bēi sāi nán