昭君叹

宋代 郑思肖
汉朝远人来入使,当时公卿短奇计。紫清殿内一朵花,狂风妒春吹落地。 命堕穷阴鬼为侣,回首玉皇紫清里。旧愁新愁东海深,黄鹂舌破伤春事。 江南绝色天下誇,元贼尽虏归胡沙。或以嫁之鬻伪爵,于飞马背行天涯。 年深乐与生子女,情热比翼忘咨嗟。果知礼义不忍去,亦有一死魂还家。 德祐百官人稷契,腹饱理学纵横说。尚弃君父从背叛,乃教妻妾学贞烈。 男儿或老不晓事,女子正少欲守节。天生至性教不得,时危罕见人中杰。 能尽妇道能诲儿,王陵之母王凝妻。世间妇人谁及之,空恨昭君上马时。 颜色日老单于死,万里魂归身不归。广寒嫦娥今尘土,应见青冢双泪垂。
hàn cháo yuǎn rén lái shǐ 使   dāng shí gōng qīng duǎn qīng diàn 殿 nèi duǒ huā   kuáng fēng chūn chuī luò
mìng duò qióng yīn guǐ wèi   huí shǒu huáng qīng jiù chóu xīn chóu dōng hǎi shēn   huáng shé shāng chūn shì
jiāng nán jué tiān xià kuā   yuán zéi jǐn guī shā huò jià zhī wěi jué   fēi bèi xíng tiān
nián shēn shēng   qíng wàng jiē guǒ zhī rěn   yǒu hún huán jiā
yòu bǎi guān rén   bǎo xué zòng héng shuō shàng jūn cóng bèi pàn   nǎi jiào qiè xué zhēn liè
nán ér huò lǎo xiǎo shì   zhèng shǎo shǒu jié tiān shēng zhì xìng jiào   shí wēi hǎn jiàn rén zhōng jié
néng jǐn dào néng huì ér   wáng líng zhī wáng níng shì jiān rén shuí zhī   kōng hèn zhāo jūn shàng shí
yán lǎo chán   wàn hún guī shēn guī guǎng 广 hán cháng é jīn chén   yīng jiàn qīng zhǒng shuāng lèi chuí