昭君曲

宋代 姚宽
汉宫深锁千蛾眉,妒宠争妍君不知。 昭君自恃色殊众,画师忍为黄金欺。 当时望幸君不顾,泪湿花枝怨无主。 一朝按图聘绝域,慷慨尊前为君去。 萧萧车骑如流水,惨澹风沙千万里。 昔年公主嫁乌孙,妾身况是良家子。 自嗟薄命无归路,弱质安能事强主。 可怜宫锦换氊裘,忍变故音作新语。 马上琵琶送将远,行路闻之亦凄断。 寄书空怀雁南飞,只有怨歌传入汉。 汉家失计何所获,羽林射士空头白。 白璧骏马无时无,倾国倾城难再得。
hàn gōng shēn suǒ qiān é méi   chǒng zhēng yán jūn zhī  
zhāo jūn shì shū zhòng   huà shī rěn wèi huáng jīn  
dāng shí wàng xìng jūn   lèi shī 湿 huā zhī yuàn zhǔ  
zhāo àn pìn jué   kāng kǎi zūn qián wèi jūn  
xiāo xiāo chē liú shuǐ   cǎn dàn fēng shā qiān wàn  
nián gōng zhǔ jià sūn   qiè shēn kuàng shì liáng jiā  
jiē mìng guī   ruò zhì ān néng shì qiáng zhǔ  
lián gōng jǐn huàn zhān qiú   rěn biàn yīn zuò xīn  
shàng pa sòng jiāng yuǎn   xíng wén zhī duàn  
shū kōng huái 怀 yàn nán fēi   zhǐ yǒu yuàn chuán hàn  
hàn jiā shī suǒ huò   lín shè shì kōng tóu bái  
bái jùn shí   qīng guó qīng chéng nán zài