昭君词

宋代 赵文
蜀江洗妍姿,万里献君王。 君王不我幸,弃置何怨伤。 君王要宁胡,借问谁能行。 女伴各惧怯,畏此道路长。 慨然欲自往,讵忍别恩光。 倘于国有益,尚胜死空房。 行行涉沙漠,风霜落红妆。 得为胡阏氏,揣分已过当。 单于感汉恩,边境得安康。 一朝所天死,掩泣涕沾裳。 胡俗或妻母,何异豺与狼。 仰天自引决,爱此夫妇网。 大忠与大义,二者俱堂堂。 可怜千古无人说,只道琵琶能断肠。
shǔ jiāng yán 姿   wàn xiàn jūn wáng  
jūn wáng xìng   zhì yuàn shāng  
jūn wáng yào níng   jiè wèn shuí néng xíng  
bàn qiè   wèi dào cháng  
kǎi rán wǎng   rěn bié ēn guāng  
tǎng guó yǒu   shàng shèng kōng fáng  
xíng xíng shè shā   fēng shuāng luò hóng zhuāng  
wèi yān zhī   chuāi fēn guò dāng  
chán gǎn hàn ēn   biān jìng ān kāng  
zhāo suǒ tiān   yǎn zhān shang  
huò   chái láng  
yǎng tiān yǐn jué   ài wǎng  
zhōng   èr zhě táng táng  
lián qiān rén shuō   zhī dào pa néng duàn cháng