昭君

宋代 吕本中
冻云霾空风折木,乌孙公主歌黄鹄。昭君请自嫁单于,当时各倚颜如玉。 露鬓云鬟胡地尘,帐中谁是可怜人。左抱琵琶右挥手,胡地汉宫能几春。 呜呼古来出妇嫁乡曲,何曾肯望秦云哭。
dòng yún mái kōng fēng zhé   sūn gōng zhǔ huáng zhāo jūn qǐng jià chán dāng   shí yán    
bìn yún huán chén   zhàng zhōng shuí shì lián rén zuǒ bào pa yòu huī shǒu   hàn gōng néng chūn    
lái chū jià xiāng   zēng kěn wàng qín yún