赵季茂通判惠诗走笔奉和十篇

宋代 岳珂
天巧与天宜,雕锼焉用诗。 冥鸿吾自爱,隐豹彼何知。 牧笛方堪听,胡笳不奈吹。 伤时烛之武,老矣不能为。
tiān qiǎo tiān   diāo sōu yān yòng shī  
míng hóng 鸿 ài   yǐn bào zhī  
fāng kān tīng   jiā nài chuī  
shāng shí zhú zhī   lǎo néng wéi