昭江春望代景子 其二
春山雨过翠微新,千嶂青青欲染人。芳草渐侵樵路暗,落花初点野田匀。
将归海峤嗟无计,已谢疆场幸有身。白发孀慈知健否,三年望断绣衣臣。
chūn
春
shān
山
yǔ
雨
guò
过
cuì
翠
wēi
微
xīn
新
,
qiān
千
zhàng
嶂
qīng
青
qīng
青
yù
欲
rǎn
染
rén
人
。
。
fāng
芳
cǎo
草
jiàn
渐
qīn
侵
qiáo
樵
lù
路
àn
暗
,
luò
落
huā
花
chū
初
diǎn
点
yě
野
tián
田
yún
匀
。
。
jiāng
将
guī
归
hǎi
海
qiáo
峤
jiē
嗟
wú
无
jì
计
,
yǐ
已
xiè
谢
jiāng
疆
chǎng
场
xìng
幸
yǒu
有
shēn
身
。
。
bái
白
fà
发
shuāng
孀
cí
慈
zhī
知
jiàn
健
fǒu
否
,
sān
三
nián
年
wàng
望
duàn
断
xiù
绣
yī
衣
chén
臣
。
。