赵嘉父送松江蟹

宋代 高似孙
青天肯为蟹飞霜,蟹亦贪诗老更狂。 枫叶已随诗共冷,菊花能为酒先忙。 平生尔雅谁能熟,此去玄经孰敢荒。 前去吴淞半江水,渔翁不敢叫沧浪。
qīng tiān kěn wèi xiè fēi shuāng   xiè tān shī lǎo gēng kuáng  
fēng suí shī gòng lěng   huā néng wéi jiǔ xiān máng  
píng shēng ěr shuí néng shú   xuán jīng shú gǎn huāng  
qián sōng bàn jiāng shuǐ   wēng gǎn jiào cāng làng