招黄山汪子扶晨 其二
桃花潭水似情人,流出霞山万古春。金粟至今为太白,青莲自昔爱汪伦。
诗于黄海辞多怪,酒是潜溪味更真。渺渺烟波愁不见,珊瑚千尺待垂纶。
táo
桃
huā
花
tán
潭
shuǐ
水
shì
似
qíng
情
rén
人
,
liú
流
chū
出
xiá
霞
shān
山
wàn
万
gǔ
古
chūn
春
jīn
。
sù
金
zhì
粟
jīn
至
wèi
今
tài
为
bái
太
qīng
白
,
lián
青
zì
莲
xī
自
ài
昔
wāng
爱
lún
汪
伦
。
shī
诗
yú
于
huáng
黄
hǎi
海
cí
辞
duō
多
guài
怪
,
jiǔ
酒
shì
是
qián
潜
xī
溪
wèi
味
gèng
更
zhēn
真
miǎo
。
miǎo
渺
yān
渺
bō
烟
chóu
波
bú
愁
jiàn
不
shān
见
,
hú
珊
qiān
瑚
chǐ
千
dài
尺
chuí
待
lún
垂
纶
。