招遁

宋代 郭祥正
遁兮乐欤,吾能为子言之。山高水长兮,遁岁月而忘归。 朝采木兮遁而食,暮葺蓑兮遁而衣。云徜徉兮出岫,奋吾心兮与期。 日躅躅兮行天,吊吾影兮沉西。委吾形兮自信,岂涂险之诘曲兮能屈伸而骛驰。 遁其乐兮,吾能为子重言之。林之深则鸟兽遁而乐,水之深则鱼龙遁而乐,帝者之道备则生民遁而乐。 遁将独乐乎哉,吾弗与也。于是作招遁之辞,辞曰:来。 马肥驭良兮迟子以归,虎豹齧人兮胡独为宜。朝有好爵兮廪有好禄,遁勿遁兮于斯之时。
dùn   néng wéi zi yán zhī shān gāo shuǐ cháng dùn   suì yuè ér wàng guī    
cháo cǎi dùn ér shí   suō dùn ér yún cháng yáng chū xiù fèn   xīn    
zhú zhú xíng tiān   diào yǐng chén 西 wěi xíng xìn   xiǎn zhī jié néng shēn ér chí    
dùn   néng wéi zi zhòng yán zhī lín zhī shēn niǎo shòu dùn ér shuǐ   zhī shēn lóng dùn ér   zhě zhī dào bèi shēng mín dùn ér    
dùn jiāng zāi   shì zuò zhāo dùn zhī   yuē lái      
féi liáng chí zi guī   bào niè rén wèi cháo yǒu hǎo jué lǐn yǒu hǎo dùn   dùn zhī shí