昭德堂晚步

宋代 陆游
笑唤枯筇蹋夕阳,探春聊作静中忙。 高枝鹊语如相命,幽径梅开秪自香。 苔蚀断碑惊世换,钟来废寺觉城荒。 谪仙未必无遗恨,老欠题诗到夜郎。
xiào huàn qióng yáng   tàn chūn liáo zuò jìng zhōng máng  
gāo zhī què xiāng mìng   yōu jìng méi kāi zhī xiāng  
tái shí duàn bēi jīng shì huàn   zhōng lái fèi jué chéng huāng  
zhé xiān wèi hèn   lǎo qiàn shī dào láng